|  Đăng nhập
Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

Chi tiết tin tức

CHÙM THƠ HUỲNH MINH TÂM
Ngày đăng: 10/09/2015 .Lượt xem: 743 lượt.
Chùm thơ HUỲNH MINH TÂM

HUỲNH MINH TÂM

Tạc tượng đêm

Tôi đã tạc những bức tượng trong đêm yên tĩnh

Chúng khóc đớn đau cô độc

Tôi đã tạc nụ cười trên vầng trăng mười sáu

Chúng vỡ loảng xoảng

Tôi đã tạc nước mắt trên những thửa ruộng quê nhà

Ngày cha bỏ cày con trâu điên nhảy cỡn

Mưa không lấp hết nỗi buồn của tôi

Hỏi tình ở đâu mà sông trôi như mây

Tôi đã tạc ý nghĩ của tôi trên trang giấy

Em như thuyền sóng vỗ đầy sông

Tôi đã tạc quê hương trên cát

Những cánh chim lay lắt giữa cánh đồng

H.M.T


HUỲNH MINH TÂM

Áp đặt

Những con chó đã áp đặt vào tôi tiếng sủa

Tôi sủa bóng ma huyễn hoặc

Tôi sủa vào những đỉnh núi sương sớm trắng đục

Tôi sủa vào những người thân yêu hàng ngày mang vác quả vàng từ nông thôn ra thành phố

Đàn bò đã áp đặt vào tôi sự nhẫn nhục trên đường cày

Tôi nhẫn nhục cả khi em mạt sát là đồ vô dụng

Chiếc áo trắng đôi tay trắng đôi mắt trắng

Ngôn từ đè lên nhau đen đêm cả tờ giấy trắng

Những con chim đã áp đặt vào tôi tiếng hót

Đơn độc, kiêu sa, thảm thiết tự cầu hồn trước khi giã biệt cõi đời

Của loài họa mi rừng thiêng

Nhại le te tiếng gà làm  bậc minh sư vỗ cánh

Nhà thơ đã áp đặt vào tôi ngôn từ yếu đuối dị dạng

Vẽ hoa hồng trên cánh đồng mẹ tôi còng lưng cày cấy sớm hôm

Tôi uống những ánh sao khuya hóa mình thành dòng sông kỳ vĩ

Lãng đãng bụi bờ ngỡ vỗ sóng hòa thanh âm biển lớn...

H.M.T

HUỲNH MINH TÂM

Viết ở cột mốc 717 Việt-Lào

anh đã đến nơi đây cây cùng cây mây cùng mây núi tiếp núi

hoa cùng hoa nhỏ dại vàng bay nghìn năm một chốc

mà bát ngát chân trời xa xăm mộng ảo

gửi tin nhắn về em thơm thảo đường chim ríu rít vách dựng

anh nghìn năm trước gặp em ở nơi đây tóc xanh đáy mắt

nghìn năm sau ngỡ gặp em ở nơi đây thung thăng hoa cỏ

hử em lau trắng khôn cùng mà chen lấn địa lan

giấc mộng khôn cùng mà chen lấn với khát vọng

tiếng vọng khôn cùng mà chen lấn với biên giới

im lặng khôn cùng mà chen lấn với tiếng hát

chúng ta sinh ra từ biên giới chúng ta quay về

biên giới của đời người lên núi cao xuống núi cao

sừng sững cột mốc 717

đại ngàn đây ư anh đã đi qua bao nhiêu thung lũng

nơi cư ngụ của loài dơi giờ anh đứng nơi đây

những gạch đá những đường dây điện ánh sáng đèn cao áp

mây bay ngang đầu gửi tin nhắn về em

tiếng tru của loài sói tiếng động đực của loài hổ

hử em nơi đầu sao Tổ quốc đêm đêm

anh không ngủ được giở mùa đông ra mà uống rượu

tà vạt hay rượu tự trời cao của thần thánh

với người biên giới với ly tao

với các chàng trai Ve, Cơ Tu, Tà Riềng

hay với các cô gái sặc sỡ thổ cẩm

hay với ngàn sao hay vách núi

với sim mua góc trời gió bạt

với suối hoa dải lụa trắng  xa tầm bút

hay với đá với sông với cầu

với Đắc Ôốc với SêKông

quấn chân anh nguồn mạch tổ tiên tiếng bước chân của những thế kỷ

hủy diệt và tái sinh

những thế hệ không đầu không cuối

đã đến nơi đây dựng đứng bờ cây vẻ đẹp nguyên sơ

đã về hư vô những chuyến xe bão táp

uy nguy cột mốc 717

anh đến nơi đây không mang cây nỏ và thổ âm

tin nhắn về em chiều kích kỳ hồ...

H.M.T

HUỲNH MINH TÂM

Vết nứt thời gian

                Bạn như củ hành

                Bóc từ lớp nọ đến lớp kia

                                           OSHO

           

Ngày tháng chớp giật liên hồi

Kỷ niệm đầy vết nứt

Trên thân thể của chúng ta

Nước

Gió. Đất. Lửa

Nhiều cuộc sống sinh linh dồn tụ

Trí tưởng tượng bay bổng

Hai mặt của đồng tiền

Hạnh phúc và đau khổ

Được phôi thai từ lập xuân

Ngày sinh nở của loài dơi

Bay đêm

Cô độc

Sau tháng năm ăn chơi đàn đúm cơ cực

Chờ ngày hạ cánh

Tiếng phù du ồn ã đầy lồng ngực

Về tự do cá tính

Sự khác biệt của hố thẳm

Men theo tết đoan ngọ, ngày đông chí

Ám ảnh nỗi chán chường cũ kỹ dại khờ

Những lỗ nẻ như miệng cá mập toang hoác

Vẫy vùng giữa thế giới tự nhiên.

H.M.T

HUỲNH MINH TÂM

Quê quán

                   “Hỏi tên rằng biển xanh dâu

                   Hỏi quê rằng mộng ban đầu đã xa”

                                                (Bùi Giáng)

 

 

Rằng quê quán tôi đâu cây xanh ngày mới lớn

Rằng giờ tôi núi non trơ tróc mùa gió thổi xa em

Con suối ngày xưa đàn cá bống hoa rừng thơm mí mắt

 

Mẹ đi qua vườn cà hái trái non cho con chấm muối

Mẹ đã hóa trăng, những đốm sao là những quả cà non nõn

Con nhìn đêm đêm

Mưa một trời trong ngực

Quê quán tôi đâu hoa phượng ngày em tết tóc

Đỏ một dòng sông

Những giấc ngủ bị đánh thức sầu đông rụng lá

 

Quê quán tôi đâu

Những con chim sẻ mổ vào ký ức ngoài sân một nong thóc

Cha cô đơn cút rượu hoa khế rụng tím thềm

 

Tuổi mười ba long lanh đáy chén

Tiếng trâu sau hè gọi nắng xuống đồng sâu...

H.M.T

HUỲNH MINH TÂM

Khúc ca quê hương

Trở về quê nội hoa mua đồi núi trập trùng sương giăng kín ngõ

hay ra đi tấc dạ nỉ non đường son mây trắng, hử em?

 

ôi! bây chừ cơm áo nặng vai tình nặng sông dài

đồng ruộng mênh mông lạnh giá đôi bàn tay mẹ

 

trở về tuổi thơ vấp trái sung rụng vấp con đường nội đi cá động cánh bèo ao sâu nước bạc

hay ra đi tò te đất khách chữ nghĩa lung tung giọng nói đêm đêm giễu cợt mơ hồ

 

tiếng em đâu bãi dâu nụ cười đuổi nhau đôi má đỏ tuổi dậy thì ngực bòng tóc bưởi

mẹ ơi!

con ra đi chừng ấy năm trời chừng ấy đêm tiếng khóc con chim xa bầy con bướm xa vườn nhãn nhà ta mắt đỏ

 

chao ôi!

trời đất cho con ngủ một đêm trường cửu đêm hơi ấm quê hương giêng hai mướt xanh cà đậu

 

mở mắt

con nhìn thấy quê hương bờ hồ xanh con cá bơi tung tăng hàng cây xanh con chim non nhịp nhịp cánh tập bay tập nhảy

 

con trở về bóng khói đầu mai làn khói xanh mẹ thổi cơm

đầu mùa nồi cơm nếp thơm lừng hương tao ngộ

 

con khóc từ cơn mơ...

H.M.T

HUỲNH MINH TÂM

Chỗ quay về 

                   chỗ quay về

                        cố xứ

                        láng lai

 

Con đi quê nhà hoa rụng

chợt ngẩn ngơ có chỗ quay về

 

tháng giêng nắng ngát hàng cau

tháng chín mưa giăng giăng bờ cỏ

 

cố xứ lốt lưng lặng lặng

lách lau sông sóng vỗ mạn thuyền

 

hương đâu mà nồng tình đâu mà sâu

gió đâu mà bát ngát sông đâu mà rạo rực

 

con đi quê nhà đường cày tháng ba con dế ri ri con dế lang thang

có chỗ quay về đìu hiu miên man

 

cố xứ con đứng đó thôi

sao mà gần gũi sao mà xa xôi!

 

con đi quê nhà hoa rụng tơi bời

bèo dạt mây trôi

chợt ngẩn ngơ tơi bời hoa rụng

bèo dạt mây trôi...

H.M.T


[Trở về]
Các tin mới hơn:
CHÙM THƠ NGUYỄN HẢI TRIỀU (Ngày đăng: 21/09/2015 )
Các tin cũ hơn:
THƠ TỪ TRẠI SÁNG TÁC VŨNG TÀU 2015 (Ngày đăng: 04/11/2015 )

Ấn phẩm mới

Liên kết website

 Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward


Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Kẻ yếu không bao giờ có thể tha thứ. Tha thứ là phẩm chất của kẻ mạnh.
Mahatma Gandhi

Chúng ta ai cũng sẵn sàng tàn nhẫn cho một động cơ nào đó. Điểm khác biệt giữa người tốt và người xấu nằm ở sự lựa chọn động cơ.
William James

Không ai yêu một người phụ nữ vì nàng đẹp hay nàng xấu, ngu ngốc hay thông mình. Chúng ta yêu vì chúng ta yêu.
Balzac

Đàn ông không bao giờ bằng được phụ nữ ở tinh thần phụng sự không vụ lợi mà tự nhiên đã ban tặng cho nàng.
Mahatma Gandhi

Con đường an toàn nhất là không làm gì trái với lương tâm. Với bí mật này, chúng ta có thể hưởng thụ cuộc sống và không sợ chết.
Voltaire